Mỗi quốc gia đều có chế độ cũng như thể chế chính trị riêng biệt nhằm đảm bảo an ninh cũng như định hướng phát triển chung của đất nước.
Thụy Sĩ là một quốc gia liên bang với nền dân chủ nghị viện và chính sách đối ngoại trung lập trong quan hệ ngoại giao. Mục tiêu của chính sách đối ngoại là bảo vệ, tăng cường vị thế chính trị và kinh tế của Thụy Sĩ trên thế giới. Chính sách đối ngoại trung lập là công cụ quan trọng, xuyên suốt và là nội dung chủ yếu của nền ngoại giao Thụy Sĩ từ 1815 tới nay.

Thụy Sĩ nhấn mạnh chính sách đối ngoại phải dựa trên luật pháp. Luật pháp quốc tế là công cụ để bảo vệ quyền lợi các quốc gia, đặc biệt là các quốc gia nhỏ và quan hệ quốc tế cần được tiến hành trên những nội dung, quy định của trật tự luật pháp quốc tế. Do đó, việc tôn trọng pháp luật quốc tế là điểm đặc trưng và nguyên tắc bất di bất dịch trong chính sách đối ngoại của Thụy Sĩ.
Thụy Sĩ tham gia vào các hoạt động trừng phạt mang tính chất đa phương do Liên Hợp Quốc khởi xướng hoặc qua Tổ chức an ninh và hợp tác Châu Âu (OSCE) để chống lại một quốc gia nào được coi là phá hoại hòa bình, hoặc vi phạm pháp luật quốc tế cũng phù hợp với nguyên tắc trung lập.
Những mục tiêu chủ yếu trong chính sách đối ngoại trung lập của Thụy Sĩ thời kỳ này là:
- Bảo vệ, củng cố và tăng cường an ninh và hòa bình thế giới.
- Khuyến khích việc cùng tồn tại trong xã hội.
- Khuyến khích phát triển các quyền con người, dân chủ và nguyên tắc luật pháp.Thúc đẩy cho sự phát triển phồn vinh.
- Bảo vệ môi trường, tài nguyên thiên nhiên.
Thụy Sĩ đã chính thức trở thành thành viên thứ 190 của Liên Hợp quốc ngày 10 tháng 9 năm 2002. Đây là biểu hiện sự điều chỉnh chính sách đối ngoại trung lập truyền thống mà Thụy Sĩ đã theo đuổi từ nhiều năm nay.
Một vài sự khác biệt trong quản lý của Liên bang Thụy Sĩ:
- Cách tính thuế:
Về cách tính thuế, người càng giàu, thu nhập càng cao thì sẽ càng đóng thuế cao, đó là bổn phận và nghĩa vụ. Việc quản lý thuế vô cùng khắt khe và chặt chẽ, rất ít trường hợp trốn thuế và lách thuế, người dân Thụy Sĩ cũng rất tuân thủ việc này. Tại Thụy Sĩ, mức thuế nộp khá phù hợp và nguồn thu này được công khai minh bạch và được sử dụng vào các vấn đề kinh tế, xã hội nói chung.
- Luật sửa đổi
Về mặt sửa đổi luật thì Chính phủ Thụy Sĩ vô cùng linh động. Tại đây, nếu người dân cảm thấy điều luật nào đó không hợp lý, họ có thể viết một lá đơn nêu rõ nội dung cũng như bất lợi, hạn chế của điều luật nào đó và xin đủ một lượng chữ ký nhất định (khoảng 100.000 chữ ký) thì có thể trình lên Ủy Ban hoặc chính Phủ để họ xem xét thay đổi.
Sau thời gian xem xét, nếu nhận thấy tầm ảnh hưởng lớn thì Chính phủ sẽ đưa ra trưng cầu ý dân và có thể linh động thay đổi. Còn ở Ý hoặc Pháp, do các điều luật khó thay đổi hoặc có quá nhiều rào cản từ Chính phủ, nên muốn thay đổi một điều luật sẽ vô cùng khó khăn và tốn kém. Ví dụ để đề cử sự thay đổi Hiến pháp của đất nước, ở Thụy Sỹ chỉ cần 100.000 chữ ký, người dân có thể trình lên Chính phủ. Nhưng với cách làm đó, ở bên Ý sẽ phải cần đủ chữ ký của một nửa dân số toàn đất nước để có thể trình lên chính phủ xem xét.
Sống tại Thụy Sĩ, thu nhập càng cao thì đóng thuế và một số chi phí khác cũng cao hơn. Các công ty rất có ý thức trong việc tuân thủ luật lao động của Thụy Sĩ.












